Là nghệ sĩ hải
ngoại đầu tiên được kết nạp hội viên Hội Nghệ sĩ sân khấu TP. HCM
(2007), ba lần đoạt giải Mai Vàng (2006, 2007, 2009), cái tên Hoài
Linh đủ sức thu hút lượng khán giả đáng kể. Vậy mà nếu
gặp anh ngoài đời, người ta sẽ không khỏi ngạc nhiên vì anh rất đỗi
bình dị với áo sơ mi, quần tây, chân lẹp xẹp đôi dép da hai quai…
Có lần mời anh quay chung clip “Phép màu” để làm từ thiện, ca sĩ
Nguyễn Phi Hùng đã thốt lên: “Sao anh giản dị
thế!”. Cùng các nghệ sĩ đàn em ăn cơm trưa xong, anh
nhảy tót lên phía sau chiếc xe máy vẫy vẫy tay: “Anh đi
nhé! See you!”. Cái đuôi tóc dài bay phấp
phới… Hoài Linh còn bình dân trong cả cách đối nhân xử thế, có thể
tự nhiên choàng vai một người xa lạ tình cờ nhận ra anh trong quán
ăn hay ngoài đường, như thân quen tự bao
giờ…
Trên sân khấu, anh làm cho khán giả cười nghiêng ngửa với
nét hài tỉnh rụi, duyên dáng của mình qua anh trạng “10
tuổi” lí lắc, lanh chanh trong vở Trạng Quỳnh, hay “ngạc nhiên
chưa” khi anh xuất hiện trong những vai giả gái thướt tha, yểu
điệu, thì lại cũng có thể khơi dậy nước mắt của họ bằng những vai
già như ông Tư đau đáu nỗi nhớ quê hương trong Dạ cổ hoài lang, ông
Năm lạc lõng giữa căn nhà rộng mênh mông của con cái ở chốn thị
thành trong Người nhà quê…
Nhưng Hoài Linh có một “cõi riêng” mà không ai
thâm nhập được, một “thánh đường” chỉ có anh là con chiên với những
lời thì thầm cho chính mình. Đó là sự cô độc! Nghe qua thật khó tin
một người đang ở đỉnh cao nghệ thuật, có quá nhiều fan trong và
ngoài nước như anh lại có thể gậm nhấm nỗi buồn một mình trong một
ngôi nhà rất bình thường, không xa hoa, không phô trương? Khóc cười
trên sân khấu, trong phim, nhưng anh đã khóc cười với chính mình kể
từ khi chập chững bước ra đời năm…11 tuổi.
Tuổi thơ dữ
dội
Tuổi thơ của Hoài Linh trải dài từ quê hương Cam Ranh bão
lụt liên miên đến Dầu Giây (Đồng Nai). Nhà 8 miệng ăn, 6 đứa con,
thân mẫu của Hoài Linh chật vật lắm cũng không lo nổi, Hoài Linh
còm nhom từ bé, nhưng được cái lanh lẹ, sáng dạ, thấy mẹ vất vả,
anh xót lòng theo bọn trẻ canh mỗi lần tầu hỏa dừng ở trạm kiểm
soát Dầu Giây, thì tranh thủ xách mía ghim, chôm chôm,chuối khô,
chuối sấy, trà đá, nước sâm… lên bán cho hành khách. Cơm ăn không
đủ no, cả nhà phải lót dạ bằng củ chuối khoai sắn qua ngày, có khi
Hoài Linh còn lén mẹ đi mót lúa, bắt ốc, làm đủ thứ việc, dãi nắng,
dầm mưa cũng không quản ngại, những lần nhảy tàu suýt chết, miễn đỡ
đần được mẹ phần nào trong cuộc sống cơ cực. Cuộc sống cứ thế trôi
qua, Hoài Linh may mắn có một ông bố yêu thương con. Nhà tuy nghèo
nhưng ông vẫn cố gắng cho các con ăn học đàng hoàng. Nhọc nhằn là
thế nhưng nhắc lại anh vẫn có thể cười… vô tư: vừa rao mía ghim vừa
hát nghêu ngao kể cũng… vui!
Khi anh tốt nghiệp trung học, gia đình trở về Cam Ranh
làm rẫy. Bây giờ Hoài Linh đã là một chàng trai trưởng thành. Có lẽ
Tổ nghiệp đã “chú ý” Hoài Linh từ lúc đó, nên run rủi cho một người
không trường lớp chuyên nghiệp như anh đoạt giải giọng hát hay của
TP Nha Trang, rồi được nghệ sĩ Thành Lộc – diễn viên của đoàn ca
múa nhạc dân tộc Ponaga – tiến dẫn hát dân ca, làm biên đạo múa,
diễn hài... Hoài Linh gác ước mơ làm thầy giáo sang một bên,vì niềm
đam mê nghệ thuật đã nhen nhúm trong lòng anh. Năm 1993, anh và gia
đình được người bạn của bố anh bảo lãnh cho sang Mỹ. Thế là anh
đành xếp xó kỳ vọng làm nghệ sĩ của mình.
Làm lại từ
đầu
Tuy ngoại hình “mình hạc xương mai”, nhưng Hoài
Linh có một nội lực rất lớn và một trí nhớ đến khủng
khiếp. Anh thẫn thờ nhắc lại chuyện quá khứ: "Chuyến xe
từ sân bay Orlando đã đưa chúng tôi tới một thế giới hoàn toàn xa
lạ. Ở đó, thời tiết lạnh cứng cả tay chân, thở ra khói. Ở đó, ngoại
trừ bạn của bố tôi và họ hàng của mẹ thì chúng tôi chả quen ai. Ở
đó, chúng tôi ngại ra đường vì sợ vốn tiếng Anh của mình chưa đủ để
nói chuyện với người nước ngoài. Và ở đó, tôi phải bắt đầu cuộc
sống mới bằng hai bàn tay trắng. Chẳng lẽ ngửa tay sống bằng tiền
trợ cấp hoài, tôi đi chặt thịt heo mướn cho một hãng thịt, làm công
cho một hãng điện tử, phụ xếp đồ laghim, làm MC, hát đám cưới, sinh
nhật, thôi nôi, đầy tháng và cả… đám ma.
Sống ở xứ người còn
khắc nghiệt hơn ở quê nhà, người ta tính kỹ từng giờ công, cái gì
cũng tính ra bằng tiền, cả một ngọn rau, cây cải mà nếu ở quê, tôi
chỉ cần hái ở vườn ra ăn. Tôi làm tối tăm mặt mày, suýt ho ra
máu…”Bộ xương khô” của tôi chưa thích nghi được với môi trường làm
việc nên ngã bệnh. Rồi ông trời xui khiến cho tôi hát chung sân
khấu với chị Thanh Tuyền, được chị và Trizzie Phương Trinh hướng
dẫn sang Califonia tham gia đại nhạc
hội.
Chuyến xe đưa tôi đến phi trường để sang Cali
đã lật sang trang mới cho cuộc đời tôi. Đó là bệ phóng giúp tôi
thành danh trong nghệ thuật sau này. Giấc mơ xưa của tôi được tiếp
nối. Dành dụm được một số tiền, năm 1996, tôi trở về thăm quê
hương.
Trong đời tôi quả có những chuyến xe định
mệnh, đánh dấu những bước ngoặt trên con đường mưu sinh. Khi bước
xuống chiếc xe đưa tôi về quê nhà, nhìn lại cảnh cũ, kỷ niệm buồn
vui chợt ùa về khiến tôi ngộp thở. Nước mắt tự dưng rơi, nhưng có
lẽ những giọt nước mắt trong lòng làm nhức nhối con tim vốn đa cảm
của tôi. Bao nhiêu buồn tủi, nhớ thương trong suốt thời gian tha
phương nơi xứ người như có dịp trút ra, tôi đã khóc như một đứa
trẻ.Và ngay lúc đó, tôi hiểu rằng, chuyến xe này đã giúp tôi có một
quyết định: “tôi sẽ về Việt Nam lập
nghiệp!”"
“Con của
trời”
Nghệ sĩ Phước Sang từng kể rằng:
“Lúc quay phim Võ Lâm truyền kỳ ở Đà Lạt, mới sáng sớm mà
trời đã âm u, mây đen vần vũ, báo hiệu một cơn mưa to. Cả đoàn có
nguy cơ khăn gói về, phí một ngày quay. Thấy mọi người lo rầu, Hoài
Linh kêu đi mua đồ về cúng. Lạ thật, chẳng hiểu anh “hô phong hoán
vũ” thế nào mà chỉ sau 30 phút, trời quang mây tạnh, nắng nhấp
nháy. Ai cũng mừng!”.
Show nào có mặt Hoài Linh, dù hôm đó mưa tầm
tã, thì sát giờ diễn, cũng tự dưng tạnh mưa. Có show gần ngày diễn
thấy thất thu vé bán, cầu cứu Hoài Linh thì y như rằng đêm đó nghẹt
đông khán giả.
Nhiều chuyện lạ xảy ra xoay quanh anh, khiến ai cũng tin
rằng, Hoài Linh chắc có tánh “linh”. Hỏi anh, anh gật đầu chứng
nhận: “có lẽ vì trời phật chứng tri thành tâm của
tôi!”
Cái thành tâm này đã phát sinh và lớn dần theo những
tháng ngày gian khó mà Hoài Linh đã trải qua, những may mắn mà anh
có được. Chính vì thành danh từ những thăng trầm, khốn khổ, nên anh
luôn mở lòng chia sẻ khó khăn với đồng nghiệp, với những mảng đời
bất hạnh. Anh làm việc miệt mài dù đã nhiều lần mệt đến ngất xỉu vì
kiệt sức, nhiều lần bị hoa đầu chóng mặt vì chứng rối loạn tiền
đình, vậy mà bước ra sân khấu, anh vẫn diễn như say, để rồi khi tấm
màn nhung vừa hạ xuống, anh ngã lăn ra bất tỉnh. Bận bịu biết bao
việc nhưng anh chưa từ chối bất kỳ hoạt động từ thiện nào. Anh quan
niệm, mình đã hưởng phước, được “của trời cho” thì phải biết sử
dụng cho có ý nghĩa.
Nỗi niềm
riêng
Vượt qua những tin đồn về giới tính bằng một
thái độ hết sức bình thản và một mái ấm như bao người khác, Hoài
Linh vẫn tiếp tục công việc thường ngày của mình. Tuy bận rộn với
công ty riêng Đại Cồ Việt vừa thành lập hồi cuối năm 2009, nhưng
anh vẫn xuất hiện đều đặn trong các vở diễn của sân khấu Nụ Cười
Mới (Hữu Lộc) và các sân khấu bạn.
Buổi tối, thường là giờ khắc mà Hoài Linh “sợ”
nhất, vì đó là lúc anh phải trực diện với nỗi buồn lo của riêng
mình, chứ không còn dám “tỉ tê” với mẹ như xưa nữa khi
tuổi mẹ đã cao, cần sự bình an cho tâm hồn.
Nhìn anh cười cười, nói nói, pha trò,
hài hước, chứ mấy ai biết được đằng sau nụ cười đó, có lắm nỗi niềm
biết thổ lộ cùng ai!...
Theo Thế
giới phụ nữ